Chuyện ít biết về vi khuẩn Hp và bác sỹ Barry Marshall (Phần II)

489 đã xem

Phần II, bài phỏng vấn với Bác sỹ Marshall trên tạp chí Discovery về quá trình ông khám phá ra vi khuẩn Hp cho độc giả biết về những nhận định ban đầu của ông khi mới nhìn thấy loại vi khuẩn này. Đây cũng là mở đầu cho những khó khăn mà sau này ông gặp phải.

PV: Các trường hợp xấu nhất cho bệnh nhân bị loét dạ dày tá tràng là gì?

Dr. Marshall: Khi bị loét dạ dày tá tràng, bệnh nhân sẽ bị đau cấp tính do acid dạ dày gây ra. Khi bạn ăn, thực phẩm sẽ trung hòa bớt acid và cơn đau giảm xuống. Khi thức ăn đã được tiêu hóa hết, độ acid của dạ dày tăng trở lại và acid lại thâm nhập vào các vết loét làm cho bệnh nhân đau đớn trở lại. Những vấn đề này khó chịu tới mức mà Mayo Clinic (tổ chức y khoa uy tín nhất nước Mỹ) đã phải thực hiện phẫu thuật dạ dày. Sau khi phẫu thuật, một nửa số bệnh nhân sẽ cảm thấy tốt hơn. Nhưng khoảng 25 phần trăm các bệnh nhân đã được điều trị lại bị tổn thương dạ dày, chán ăn và không bao giờ lấy lại được sức khỏe bình thường.

PV: Tại sao loét dạ dày tá tràng thường được coi là bệnh do tâm lý?

Dr. Marshall: Cuối cùng các bác sĩ nhận ra rằng họ có thể nhìn thấy các vết loét dạ dày bằng phim X quang, tất nhiên, thời kỳ đầu tiên thì những máy đó chỉ đặt tại các thành phố lớn như New York – Hoa Kỳ hay Luân Đôn – Anh, cho nên các bác sỹ bắt đầu coi loét dạ dày là bệnh ở các doanh nhân ở đô thị, những người hút nhiều thuốc lá và có cuộc sống bận rộn, áp lực. Sau đó các nhà khoa học đã làm thí nghiệm trên chuột bằng các là cho trải qua môi trường nóng, lạnh để gây stress và tạo vết loét cho chuột. Sau đó họ thấy rằng họ có thể bảo vệ chuột khỏi các vết loét gây ra bởi stress bằng cách dùng các thuốc chống acid dạ dày gọi là antacid. Họ đưa ra mối liên hệ giữa loét dạ dày tá tràng với stress tâm lý và acid dạ dày mà không cần làm thêm các nghiên cứu sâu sắc hơn, khoa học hơn vì kết quả đó trùng với ngộ nhận thông thường của tất cả mọi người.

PV: Làm thế nào mà ông lại nghĩ tới việc thách thức lý thuyết phổ biến này?

Dr. Marshall: Lúc đó tôi đang thực hành bác sỹ nội khoa ở năm thức 3, năm 1981, và tôi đã phải tham gia vào một dự án. Robin Warren, bác sỹ lâm sàng tại bệnh viện tôi thực tập nói rằng ông đã theo dõi vi khuẩn trong mẩu sinh thiết vết loét dạ dày của bệnh nhân trong vòng hai năm và đã xác định chúng.

PV: Có điều gì đặc biệt trong loại nhiễm khuẩn này?

Dr. Marshall: Các vi sinh vật phát hiện được đều có một hình chữ S hay dạng xoắn ốc, và nhiễm khuẩn này chỉ xảy ra trên bề mặt dạ dày. Warren đã tìm thấy chúng trong khoảng 20 bệnh nhân được chuyển đến ông vì các bác sĩ khác nghĩ rằng họ có thể bị ung thư. Thay vì ung thư, ông đã tìm thấy vi khuẩn này. Vì vậy, ông đã cho tôi danh sách và nói, “Tại sao em không nhìn vào hồ sơ của những bệnh nhân này và xem họ bị làm sao.” Hóa ra là một trong số họ, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi là một bệnh nhân của chính tôi. Bệnh nhân đó đã đến khi bị buồn nôn, đau dạ dày mãn tính. Chúng tôi đã sử dụng các phương pháp thăm khám thông thường nhưng nhưng không có kết quả. Vì vậy, tất nhiên bệnh nhân ấy đã gửi đến một bác sĩ chuyên về tâm lý, và được cho đơn thuốc chống trầm cảm. Khi tôi nhìn thấy bệnh nhân đó trên danh sách, tôi nghĩ, “Điều này là khá thú vị.”

Sau đó, có một bệnh nhân khác, một ông già người Nga, người bị đau trầm trọng. Các bác sĩ đã chẩn đoán đau thắt ngực, đau xảy ra khi máu đến tim không thể đi qua một động mạch bị hẹp. Hiếm có, nhưng bạn cũng có thể về mặt lý thuyết là bị đau ở dạ dày ruột như vậy. Người đã đã không chỉ định điều trị gì cho người đàn ông đó, và họ ngẫu nhiên cho ông thuốc kháng sinh Tetracyclin và cho về nhà. 2 tuần sau ông ấy quay trở lại gặp bác sỹ với tình trạng khỏe mạnh, ông ấy đã được chữa lành bênh. Thuốc kháng sinh đã giúp chữa lành bệnh của ông ấy. Tôi còn 1 năm nữa là xong thực tập tại bệnh viện, cho nên tôi phải thiết lập danh sách 100 bệnh nhân cho thử nghiệm lâm sàng của mình để tìm loại vi khuẩn gây nhiễm trùng dạ dày này, bắt đầu từ tháng 4 năm 1982.

PV: Nhưng thời gian mới bắt đầu ông không phát hiện điều gì phải không?

Dr. Marshall: Đúng vậy – tôi không phát hiện điều gì cho tới bệnh nhân thứ 34 và 35, trong ngày lễ Phục Sinh là thứ 3, tôi nhận được cuộc điện thoại vui mừng từ nhà vi sinh học. Tôi đã đi xuống đó và ông đã chỉ cho tôi thấy mẫu nuôi cấy vi khuẩn dưới kính hiển vi. Phòng thí nghiệm đã vứt bỏ mẫu nuôi cấy vi khuẩn sau hai ngày vì họ không thấy có gì phát triển trong đó cả, vào ngày đầu tiên có thể chúng ta sẽ thấy gì đó, nhưng tới ngày thứ hai nếu nó bị che phủ bởi các loại vi sinh khác nhiễm vào thì bạn có thể ném mẫu nghiên cứu đi luôn. Đó là sự điên rồ của các phòng thí nghiệm lúc đó: bất cứ thứ gì nếu không phát triển trong hai ngày thì là không tồn tại. Nhưng vi khuẩn Helicobacter pylori thì lớn rất chậm, và chúng tôi đã phát hiện ra chúng, lần này. Sau đó chúng tôi để các mẫu nuôi cấy thời gian dài hơn và chúng tôi thấy vi khuẩn Helicobacter pylori trong mẫu sinh thiết của 13 bệnh nhân bị loét tá tràng, và sau đó là tất cả các bệnh nhân còn lại.

(Hết phần II)

DS. Hương Giang tổng hợp

Theo discoverymagazine.com

Gastimunhp - Khắc tinh của vi khuẩn Hp
Có thể bạn quan tâm:

Thông tin bạn mong muốn tìm hiểu hơn

Ý kiến của bạn

0